Có những nghề, khi đi qua một chặng đường dài, con người ta bắt đầu đong đếm bằng thành tựu, bằng những cột mốc đã đạt được. Nhưng với nghề giáo, người ta lại đong đếm bằng… những mùa lá rụng trước sân trường, những mùa phượng vĩ đơm hoa, những mùa nước nổi, bằng những gương mặt học trò đến rồi lại đi, bằng tiếng trống vang lên mỗi sáng và bằng niềm hy vọng gieo vào tâm hồn trẻ thơ.

Năm nay, khi gió heo may vừa chạm ngõ, cũng là lúc thầy/cô đón thêm một mùa 20/11 — và đặc biệt hơn, đó cũng là ngày sinh nhật của chính mình. Giữa bao nhiêu lời chúc mừng, giữa hoa tươi và những tấm thiệp viết vội, Thầy – Cô mỉm cười, nhẹ nhàng như đã quen với sự lặng lẽ đẹp đẽ của nghề. Nhưng sâu trong đôi mắt ấy, có cả một trời ký ức lấp lánh.
Hai mươi năm – hay hơn nữa – đứng trên bục giảng, Thầy – Cô đã chứng kiến bao thế hệ học trò trưởng thành. Có em vụng về với những nét chữ đầu tiên, rồi lại rụt rè khi tập nói tiếng Anh, viết văn, giải toán. Có em từng nghịch ngợm đến mức Thầy- Cô phải nhăn mặt, nhưng rồi chính em là người quay về thăm thầy/cô đầu tiên khi thành đạt. Mỗi gương mặt, mỗi câu chuyện, mỗi bước chân nhỏ bé đều trở thành một lát cắt thời gian không thể quên trong cuộc đời của một người thầy.
Trong ngày sinh nhật của mình, không mong những buổi tiệc lớn, không cần lời chúc phô trương. Bởi điều ấm áp nhất chính là khoảnh khắc nhìn lại hành trình đã đi qua và nhận ra rằng: cuộc đời mình ý nghĩa biết bao khi được dạy dỗ, uốn nắn và đồng hành cùng học trò.
Ngày hôm nay, khi nến sinh nhật được thắp lên, ánh sáng nhỏ bé ấy cũng giống như ánh sáng của nghề giáo — không rực rỡ như pháo hoa, nhưng bền bỉ, dịu dàng và đủ để soi sáng rất nhiều con đường khác. Và có lẽ, đó cũng là điều mà Thầy – Cô tự hào nhất: đã sống một cuộc đời trọn vẹn trong sự cho đi.
Dù thời gian có làm mái tóc bạc thêm vài sợi, bàn tay có run đi đôi chút, thì trái tim của người Thầy vẫn luôn trẻ — trẻ trong niềm vui khi nghe một tiếng chào lễ phép, trẻ trong sự xúc động khi nhận một bông hoa nhỏ, trẻ trong niềm hy vọng rằng mỗi thế hệ học trò đều sẽ trở thành những con người tử tế.
Mỗi năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, với mình, có lẽ là một ngày thật đặc biệt: ngày của tri ân và cũng là ngày mừng thêm một năm cuộc đời. Một ngày để nhìn lại, để mỉm cười, để tự nhắc rằng dù bao gian khó, nghề giáo vẫn mãi là con đường mà mình lựa chọn bằng cả trái tim nên phải cho đi những điều đẹp đẽ và ý nghĩa nhất nhằm chấp cánh ước mơ cho các thế hệ tiếp bước, giúp các Em thực hiện ước mơ và hoài bão một cách rực rỡ nhất.
Và Thầy – Cô chỉ mong một điều giản dị nhất: được tiếp tục đứng lớp, tiếp tục gieo hạt giống hy vọng vào tâm hồn trẻ, tiếp tục sống trong tình yêu thương của học trò, đồng nghiệp và gia đình.
Bởi trên cuộc đời này, đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản là được nghe tiếng học trò gọi hai chữ thân thương: “Thầy ơi” / “Cô ơi”.
Trần Ngọc Giàu

